Tìm kiếm
E-mail
Mật khẩu
Câu hỏi khảo sát
Bạn có thích tiếng Hàn Quốc không
Rất thích
Không thích
Bình thường

Nghiên cứu > Văn hóa Hàn Quốc
K-Beauty: Ngành công nghiệp nở hoa và Mỹ học Hàn Quốc CHUYÊN ĐỀ 2 Ý thức thẩm mỹ của phụ nữ trong tranh cổ
17/03/2019 GMT+7

K-Beauty:
Ngành công nghiệp nở hoa và Mỹ học Hàn Quốc


CHUYÊN ĐỀ 2

Ý thức thẩm mỹ của phụ nữ trong tranh cổ


Mới thoạt suy nghĩ thoáng qua thì Vẻ đẹp Hàn Quốc hiện đại “K-beauty” có vẻ mang ít nhiều khoảng cách với quan điểm thẩm mỹ và giá trị quan truyền thống Hàn Quốc. Tuy nhiên gần đây, nếu nhìn vào hình ảnh thế hệ trẻ trong trang phục hanbok dạo chơi nơi cố cung, có lẽ ta không thể nói rằng giữa truyền thống và hiện đại hoàn toàn không có sự liên hệ nào. Trong phạm vi vấn đề này, những bức bích họa trên tường của mộ cổ thời kỳ Goguryeo (37 TCN–668) và tranh phong tục hậu kỳ Joseon (1392–1910) là những minh chứng tuyệt vời có thể kiểm chứng bằng thị giác về ý thức thẩm mỹ truyền thống của phụ nữ Hàn Quốc.

Miss Goguryeo
Trong số những người phụ nữ này, ta có thể bắt gặp “hoa hậu Goguryeo” trong bức bích hoạ trên ngôi mộ cổ Muyongchong (Ngôi mộ của Vũ công) tại khu vực Tonggou (Thông Hóa), tỉnh Cát Lâm nằm ở phía đông bắc Trung Quốc vào thế kỷ thứ 5. Hai nhân vật nữ chính là hai người con gái đang đi ra từ phía cửa bếp, trên tay bưng bàn ăn và bàn trà.

*XEM TOÀN VĂN TẠI ĐÂY*

“Tết Đoan Ngọ” của Shin Yun-bok (1758–1814). Cuối thế kỷ 18, mực và màu trên giấy 28, 2 x 35,6 cm. Bức tranh phong tục này của Shin Yun-bok, một hoạ sĩ hậu kỳ Joseon, miêu tả những cô gái đang chơi rất vui vẻ và uyển chuyển trong ngày tết Đoan ngọ (mùng 5 tháng 5 âm lịch ). Bảo vật Quốc gia số 135.

Một phần bức bức hoạ trên mộ cổ Susan-ri, được xây dựng vào khoảng thế kỷ thứ 5 và hiện giờ thuộc Bình Nhưỡng. Bức tranh miêu tả một nữ tỳ rất đẹp và trong sáng đang che ô cho phu nhân.

Những cô gái với trang phục “hai mảnh”
Trên bức bích họa của ngôi mộ Ssangyeongchong (Ngôi mộ Cột Đôi) của thành phố Nampo và mộ Susan-ri thuộc quận Gangseo, tỉnh Pyongannam-do được xây dựng vào cuối thế kỷ thứ 5, đầu thế kỷ thứ 6, hình ảnh những cô gái được vẽ bằng những nét vẽ mảnh mai và mềm mại hơn rất nhiều so với những thời đại trước đó. So với những cô gái ở vùng Thông Hóa, họ mang trang sức và trang điểm rất nổi bật và sành điệu. Sự thay đổi này cũng thể hiện rõ trong trang phục. Chiếc váy xếp ly và chiếc áo khoác ngoài durumagi họ mặc xòe rộng xuống theo hình thang cân, với hình dáng chữ A thẳng tắp, thể hiện một vẻ đẹp đơn giản.

*XEM TOÀN VĂN TẠI ĐÂY*

Bản năng mưu cầu cái đẹp
Tranh phong tục thời hậu kỳ Jeoson được chia làm hai dòng. Nếu tranh phong tục thế kỷ 18 tập trung vào lao động xã hội nông nghiệp, thì đầu thế kỷ 19 lại thể hiện sự tương phản một cách rõ rệt, đó là những bức tranh về việc ăn chơi chốn đô thị. Trong tranh phong tục về lao động chủ yếu xuất hiện hình ảnh người phụ nữ tham gia hoạt động kinh tế hoặc lao động việc nhà, còn tranh phong tục về giải trí thì tập trung vào những người phụ nữ đang đi dạo hoặc vui chơi. Đại diện tiêu biểu nhất cho hai trường phái này chính là tranh của Kim Hong-do (1745–1806) với “Tuyển tập tranh phong tục” – đại diện cho loại tranh thứ nhất, và “Tranh mỹ nhân”, “Tuyển tập tranh phong tục” của Shin Yun-bok (1758–1814) – đại diện cho loại tranh thứ hai. Hai hoạ sỹ miêu tả rất tỉ mỉ kiểu dáng trang phục, cách ăn mặc và phân chia các tầng lớp qua các thời kỳ.

*XEM TOÀN VĂN TẠI ĐÂY*

“Mỹ nhân đồ” của Shin Yun-bok, hậu kỳ Joseon, mực và màu trên lụa, 114 x 45,5 cm. Thể hiện ý thức thẩm mỹ của tác giả, bức chân dung này là hình ảnh thiếu nữ đang làm dáng với gương mặt hơi cúi xuống thanh tú. Trang phục cho thấy cô gái này thuộc tầng lớp thượng lưu, cô là hiện thân của vẻ đẹp lý tưởng truyền thống Hàn Quốc. Bảo vật số 1973.

Cá tính nổi trội trong sự đơn giản

*XEM TOÀN VĂN TẠI ĐÂY*

100 năm sau là thời kỳ khó khăn với người Hàn Quốc. Nửa đầu thế kỷ 20, vì chịu ảnh hưởng của thời kỳ thuộc địa Nhật Bản và tiếp nhận văn hoá phương Tây, những người phụ nữ bỏ quên thẩm mỹ truyền thống và học theo những giá trị của người khác, thật khó thể hiện cá tính của riêng mình một cách rõ ràng. Nhưng cũng 100 năm sau nữa, đến nửa đầu thế kỷ 21, con cháu của những người phụ nữ ấy đã tạo nên một trào lưu bùng nổ trên phạm vi toàn thế giới, với tên gọi “K-beauty” ( Vẻ đẹp Hàn Quốc ). Chính vì lẽ đó thế hệ mới này mang đến khác biệt với thế hệ trước, tạo nên sự thay đổi nhận thức mạnh mẽ, viết lên một trang mới trong lịch sử Hàn Quốc, với tên gọi “nhân loại mới”.

Lee Tae-ho Giáo sư thỉnh giảng Khoa Lịch sử nghệ thuật, Đại học Myongji Viện trưởng Viện Nghiên cứu tranh phong cảnh Seoul
Trần Phương Anh Dịch.

*XEM TOÀN VĂN TẠI ĐÂY*


Nguồn: Tạp chí Koreana - Văn hóa Nghệ thuật Hàn Quốc, số Mùa đông 2018 (vol 5, no.4) phiên bản tiếng Việt (xem bản đầy đủ tại đây)

*Vì lý do bản quyền nên chúng tôi chỉ trích giới thiệu một đoạn nhỏ trong bài viết. Bạn đọc vui lòng nhấp vào đường link trên để đọc toàn văn bài viết.

Khoa Hàn Quốc học - Faculty of Korean Studies - 한국학부
In bài này
Gửi thư hỏi đáp
Trở về 
*Ý kiến bạn đọc:
Các tin mới
Các tin khác
Nghiên cứu